Bố con là một người đàn ông đẹp trai, hài hước. Ông ấy là mối tình đầu của mẹ, từng hứa vì mẹ mà làm bất cứ điều gì. Bố mẹ cưới nhau, đúng nghĩa một túp lều tranh hai quả tim vàng. Dù nghèo nhưng bố mẹ yêu thương nhau, con ra đời là kết tinh của tình yêu đó.
Người "nghệ nhân' dành trọn cuộc đời để lưu giữ vị truyền thống của nước mắm Cát Hải. 19-10-2022 mắm Lương Hải nhưng ông Nguyễn Đình Chắp lại được biết đến nhiều hơn với vai trò là một nghệ nhân trong nghành sản xuất nước mắm truyền thống. Những
Những câu nói hay của Khổng Tử, là những câu nói hay có giá trị với con người, tồn tại từ thế hệ này qua thế hệ khác. Khổng Tử là một nhà triết học, là nhà tư tưởng, nổi tiếng lịch sử Trung Quốc, Khổng Tử đã để lại cho đời nhiều câu n
Hãy nhớ rằng: "Có không giữ, mất đừng tìm.". "Chúng ta chỉ sống có một lần. Vì vậy, nếu có thể hãy sống tử tế với nhau, đừng vô tâm cũng đừng lừa dối.". "Chúng ta chỉ sống một lần trong đời, đừng sống quá lặng lẽ. Hãy ăn những món mình thích, đến
Phụ nữ, không cần phải nghiêng nước nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông nghiêng về cô ấy cả một đời! 15. Để tâm nên mới nghĩ ngợi linh tinh, không để tâm, đến nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ! 16. Khi con người ta vẫn còn trên đời, tưởng rằng còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội. Thực ra cuộc đời là phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một lần. 17.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Dù bạn đang tìm kiếm sự truyền cảm hứng, cần tìm hiểu về bản thân, hay chỉ đơn giản là muốn trải nghiệm cuộc sống qua góc nhìn mới, hai cuốn sách này đều có thể giúp bạn đạt được mục tiêu. "Sống bình thường mà không tầm thường" Trong cuốn sách mới mẻ và đầy tính giải trí này, nhà văn và huấn luyện viên Jen Sincero đã mang tới 27 chương tràn đầy những câu chuyện hài hước và khơi gợi cảm hứng, những lời khuyên thông thái, các bài tập đơn giản, thỉnh thoảng có những câu chửi thề, giúp bạn có thể Xác định và thay đổi các quan điểm và những hành vi phá hoại bản thân, ngăn bạn có được thứ bạn muốn; Tạo ra cuộc đời mà bạn sẽ hoàn toàn yêu, ngay bây giờ; Kiếm được tiền theo cách bạn chưa từng kiếm trước đây. Khi đọc hết cuốn sách, bạn sẽ hiểu vì sao bản chất mình lại như vậy, làm thế nào để yêu quý những gì mà bạn không thể thay đổi, làm sao để thay đổi những gì bạn không thích, và làm cách nào dùng Thần lực để thành công rực rỡ. "Sống bình thường mà không tầm thường" được viết với ngôn ngữ dễ hiểu, hài hước và tràn đầy năng lượng tích cực, nó giúp độc giả nhận ra giá trị của bản thân và khám phá những khả năng tiềm ẩn bên trong mình. Cuốn sách này chứa đựng rất nhiều thông điệp quan trọng như việc chấp nhận bản thân, thực hiện sự thay đổi, và dũng cảm theo đuổi mục tiêu của mình. "20 tuổi trở thành người biết nói, giỏi làm" Khi bạn bước qua tuổi 20, có nhiều thứ cần suy nghĩ hơn bạn tưởng. Tất cả những gì bạn cần không chỉ là “Thực tập ở đâu?”, “Ra trường làm gì?” mà còn nhiều hơn cả thế. Cuốn "20 tuổi trở thành người biết nói, giỏi làm" tổng hợp 35 kĩ năng thiết yếu giúp bạn luôn giữ được sự bình tĩnh, có cách ứng xử thông minh trong mọi tình huống giao tiếp Làm thế nào để cư xử chân thành nhưng vẫn không khiến cho người khác phải phật lòng? Làm sao để khen ngợi người khác nhưng không tạo cảm giác xu nịnh? Làm sao để thuyết phục người khác mà không “khơi mào” cho tranh luận tiêu cực? Làm thế nào để hình ảnh của bạn luôn đẹp và chiếm được cảm tình của người khác? Làm sao để đối phó với những lời nói xấu sau lưng và giữ gìn danh dự của mình?... Cuốn sách sẽ giúp bạn có thêm động lực để khởi đầu hành trình nhiễu sóng trong độ tuổi 20. Bạn sẽ hiểu rằng Xã hội không chờ đợi sự trưởng thành của bạn; Chân thành là cách đối nhân xử thế tốt nhất; Danh dự đáng giá ngàn vàng; Cố gắng tránh tranh luận với người khác…
Ebook Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn SắcEdit JaddyThể loại hiện đại đô thị, H cao, 1×1, trá hình tra công x tiện thụ, ngược tâm, vật Ngô Thế Huân – Lộc HàmRượu say dễ loạn tinh, vào một ngày hắn say rượu đã lên giường với người đàn ông mà hắn thầm thương trộm nhớ mười đáng buồn là sau khi tỉnh dậy hắn bị người kia hiểu lầm là trai bao, cũng bắt đầu một hợp đồng bao dưỡng được ký kết giữa hai người về sống cùng cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà…
Rượu say dễ loạn tinh, vào một ngày hắn say rượu đã lên giường với người đàn ông mà hắn thầm thương trộm nhớ mười năm. Nhưng đáng buồn là sau khi tỉnh dậy hắn bị người kia hiểu lầm là trai bao, cũng bắt đầu một hợp đồng bao dưỡng được ký kết giữa hai người về sống cùng nhau. Hắn cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi nhà. Hiểu lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà… “Lâm, Lâm, chúng ta hãy cùng cha mẹ của em nói chuyện một lần nữa, họ nhất định sẽ hiểu và đồng ý để chúng ta sống chung. Còn đứa con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa, sau này cũng sẽ kêu họ là ông nội bà nội…” Thế Huân nắm chặt tay Quan Lâm, biểu tình vô cùng bối rối, đến nói năng cũng có chút lộn xộn. “Thế Huân, không giống nhau! Huyết nùng vu thủy = một giọt máu đào hơn ao nước lã! Nhà anh còn có anh trai anh, nhưng cha mẹ em chỉ có một đứa con trai là em. Mẹ em được chuẩn đoán bị bệnh ung thư, bà khóc lóc nói muốn khi còn sống thấy được em lấy vợ sinh con, có thể nghe cháu ruột của mình kêu một tiếng bà nội. Thế Huân, em yêu anh, nhưng bất hiếu hữu tâm, vô hậu vi đại, em không thể vứt bỏ mẹ em không để ý. Nếu em đồng ý, bà sẽ thỏa mãn được ý nguyện cuối cùng, nói không chừng còn có thể sống thêm năm ba năm nữa, vì vậy em chỉ có thể bỏ qua tình yêu của anh. Thế Huân, chúng ta chia tay đi…” Quan Lâm khe khẽ thở dài, kéo ra từng ngón từng ngón một bàn tay của Thế Huân đang nắm chặt lấy tay mình. “Không! Lâm, anh không đồng ý chia tay! Em nghe anh nói, hãy nghe anh nói…” Thế Huân lần thứ hai bắt lấy tay Quan Lâm, trong lòng lo lắng muốn chết nhưng lại lắp bắp không biết phải nói cái gì mới giữ chân Quan Lâm lại được. “Thế Huân, thực xin lỗi. Hôm nay mẹ em an bày em đi coi mắt, thời gian cũng đã sắp đến. Em đi trước, tạm biệt, quên mất, có lẽ sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, vậy cứ nói vĩnh biệt đi. Hy vọng sau này anh tìm được một đối tượng tốt, chúc anh hạnh phúc!” Quan Lâm từ ghế dài đứng lên, tàn nhẫn đẩy tay Thế Huân ra, cũng không quay đầu lại liền rời đi. “Lâm, Lâm, Lâm…” Thế Huân thì thào nói nhỏ, bàn tay trống rỗng rốt cuộc không bắt được gì… Thế Huân cùng Quan Lâm, hai người đàn ông ở cùng một chỗ năm năm, cũng xem như là một khoảng thời gian khá dài đi, anh còn tưởng mình có thể cùng Quan Lâm thiên trường địa cửu, dù không thể kết hôn nhưng cũng có thể vĩnh viễn sống cùng nhau. Năm năm qua, mọi tình cảm của Thế Huân đều đặt trên người Quan Lâm. Thật cẩn thận giữ gìn đoạn tình cảm này, vậy mà đến cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục phải chia tay. Mà tựa như Quan Lâm đã nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Mẹ Quan Lâm bị chuẩn đoán có bệnh ung thư liền dùng cớ này ép Quan Lâm kết hôn, Quan Lâm không thể trơ mắt nhìn mẫu thân mình chết đi, chỉ có thể nhẫn tâm cùng Thế Huân chia tay, anh có níu kéo cũng không có kết quả. Hơn nữa anh thật có lý do không phải lo lắng như Quan Lâm, anh trai anh sớm đã cưới vợ sinh con, cha mẹ anh từ sớm đã được ẳm cháu, nhưng Quan Lâm chỉ có một em gái, như vậy tính ra đối với mẹ Quan Lâm có điểm không công bằng. Thế Huân trong lòng càng nghĩ càng chua sót, bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Trong quán rượu tiếng nhạc điếc tai nhức óc, khiêu vũ có, nói chuyện phiếm cũng có, tiếng người ồn ào, không ai nhận ra ở một góc sáng sủa có một nam nhân thương tổn đang dùng rượu giải sầu. “Mân Thạc, tôi phải về nhà, nếu còn không về mẹ tôi sẽ không cho tôi vào cửa.” Âm thanh xung quan quá lớn, Lộc Hàm chỉ có thể xé cổ họng đối người ngồi đối diện hô to. “Lộc Hàm, cậu đã ba mươi tuổi, sau nhà cậu còn quy định giờ về, mẹ cậu chắc không xem cậu là đứa trẻ ba tuổi mà chăm đi, hèn gì nhiều năm như vậy còn chưa có bạn gái. Không nên về sớm như vậy, tôi hôm nay khó khăn lắm mới gạt được mẹ cậu mang cậu đến quán bar này trải nghiệm, uy uy, cậu mau nhìn, cô gái bên kia trông thế nào!?” Mân Thạc ngồi ở ghế dựa, ánh mắt bắn ra bốn phía, nói vài câu khó nghe với Lộc Hàm, rồi đột nhiên hưng phấn phát mạnh vào cánh tay cậu. “Cậu cũng biết nhà tôi chỉ có hai mẹ con, để bà ở nhà một mình tôi không yên tâm, nên về vẫn hơn.” Lộc Hàm căn bản không có hứng thú nhìn cô gái nào, lại nhắc đến việc đi về. “Biết rồi, biết rồi, cậu chờ tôi một chút.” Mân Thạc trả lời lấy lệ một câu với Lộc Hàm, liền bưng ly rượu hướng cô gái đằng kia đi đến. Mời các bạn đón đọc Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn Sắc.
Bạn trai!? Lộc Hàm nghiêng đầu há hốc mồm nhìn Thế Huân. Cho dù biết Thế Huân giới thiệu như thế là để giảm bớt không khí xấu hổ, nhưng là giới thiệu thân phận thì có cả trăm ngàn loại, anh lại nói là bạn trai của mình, Lộc Hàm vô pháp khống chế nội tâm mừng rỡ như điên, thậm chí còn có chút suy nghĩ kỳ quái đối với lời này của Thế Huân.“Hắc hắc… Đúng rồi Lộc Hàm, số điện thoại của cậu là số mấy? Hai người chúng ta thật vất vả mới gặp lại, sau này nhất định phải thường xuyên liên hệ.” Nghe được Thế Huân tự giới thiệu, Khánh Thù quay đầu sang hướng Chung Nhân nhìn nhau cùng cười, biểu tình trên mặt hai người chính là “Thì ra hai người đó cùng chúng ta giống nhau”. Sau khi Khánh Thù quay đầu trở lại thì lấy điện thoại từ trong túi ra định lưu lại số điện thoại của Lộc Hàm“13xxx.” Lộc Hàm còn chưa kịp mở miệng, Thế Huân liền đi trước một bước đọc ra số điện thoại, sau khi nói xong còn cuối đầu nhìn Lộc Hàm, làm giống như vừa rồi Khánh Thù cùng Chung Nhân, nhìn cậu mỉm cười. Nhưng Lộc Hàm không dự đoán được Thế Huân sẽ xài chiêu này, đại não nhất thời không kịp phản ứng. Biểu tình ngốc lăng nhìn vẻ mặt ôn nhu tươi cười của Thế Huân.”Bộ dạng ngốc thế!” Đối với phản ứng chậm nửa nhịp của Lộc Hàm, Thế Huân chẳng những không có sinh khí, mà ngược lại còn thâm mật oán trách một tiếng, nâng cánh tay đang choàng vai Lộc Hàm nhéo nhéo vào má cậu.“Khụ khụ! Ban ngày ban mặt hai người kìm chế chút được không!?” Khánh Thù trêu đùa thật mạnh ho khan một Hàm đỏ mặt, vội vàng quay đầu ngượng ngùng cùng Thế Huân đối diện. Thế Huân ngược lại còn đem người đang ngượng ngùng Lộc Hàm ôm chặt thêm chút nữa. Đọc tru𝗒ệ𝓷 ha𝗒 tại # #Khánh Thù dựa theo số điện thoại Thế Huân vừa đọc gọi đi, di động Lộc Hàm lặp tức vang lên hiện ra số của Khánh Thù. Sau đó hai người lại nói chuyện một lúc, tới gần giữa trưa Khánh Thù đói bụng, nôn nóng về nhà làm cá cho Chung Nhân ăn, liền hướng Lộc Hàm tạm biệt, nói chờ có thời gian hai người sẽ tụ hội một phen.“Em chuẩn bị cảm tạ việc tôi vừa hỗ trợ như thế nào đây!?” Chung Nhân và Khánh Thù đã đi xa, Thế Huân vẫn chưa chịu buông cánh tay đang ôm lấy bả vai Lộc Hàm, ngược lại còn kề sát đầu vào cười nhẹ trêu đùa cậu.“Em… Em em… Em buổi trưa sẽ nấu mấy món ngon cho anh ăn.” Thế Huân tới gần, tâm tình Lộc Hàm còn chưa từ vui sướng khôi phục, lại bắt đầu kích động, đỏ mặt lắp bắp hơn nữa ngày mới giơ giơ giỏ rau trong tay hướng Thế Huân nói.“Cái này hồi sáng đã nói rồi nên không tính. Ân… Bằng không lấy thân báo đáp đi!?” Thế Huân sờ sờ cằm, ánh mắt không có ý tốt nhìn một lược từ đầu tới chân Lộc Hàm. thằng mất nết TvT“… Ân.” Lộc Hàm đỏ mặt gật đầu. Nai nhỏ ơi Nai nhỏ, anh đúng là ko có tiền đồ mà, dễ bị thằng Móm này dụ dỗ quá“Kia là hứa hẹn bằng trái tim!?” Thế Huân vừa lòng câu môi cười, giơ tay lên điểm vào vị trí ngực trái của Lộc bằng trái tim!? Thế Huân tại sao lại hỏi như thế!? Còn có việc “Tự xưng bạn trai” lúc nãy… Ngón tay Thế Huân điểm vừa đúng vào chỗ trái tim của Lộc Hàm, cậu thấy trái tim mình đập mạnh với tần suất sắp chịu không nỗi, như thể tất cả đều rất gọi mời, vội vàng gập đầu đáp ứng.“Thời gian không còn sớm, chúng ta cũng về nhà đi.” Thế Huân không đợi Lộc Hàm mở miệng, liền buông lỏng cánh tay đang ôm lấy bả vai, bất quá lại sửa thành cầm lấy bàn tay Lộc Hàm, dắt cậu hướng về rồi Khánh Thù cùng Chung Nhân lúc rời đi, cũng không có dắt tay nhau cùng về nhà.“Ân, về nhà.” Lộc Hàm sóng mũi cay cay, ướt hốc đến nhà, bởi vì thấy Thế Huân hôm nay thái độ thân mật so với ngày thường bất đồng, Lộc Hàm trong lòng rất vui mừng nhưng không biết biểu hiện như thế nào, chỉ có thể vì anh tốn hết tâm tư chuẩn bị cơm trưa, thật sự là xuất tất cả các thế võ trên người, một bữa cơm ăn đến Thế Huân khen không dứt nước xong, Lộc Hàm thu thập bàn ăn, Thế Huân đi vào thư phòng xử lý công sự. Chờ Thế Huân xử lý xong công sự ra khỏi thư phòng, đã là hai giờ sau, Lộc Hàm đang vội vội vàng vàng dọn dẹp lại phòng.“Đáp ứng tôi lấy thân báo đáp có phải hay không nên thực hiện một chút!?” Thế Huân đi đến phía sau Lộc Hàm, đem cậu đang ngồi xổm bên cái bàn chặn ngang ôm vào trong ngực.“Chờ… Chờ một chút, lập tức liền dọn dẹp xong.” Lộc Hàm xoay xoay thân thể, muốn tránh ra cái ôm của Thế Huân.“Đừng làm, cũng đã không còn một hạt bụi. Hôm qua không phải có mua một cái áo sơ mi sao, hiện tại mặc vào cho tôi xem, nhớ kỹ nhất định Chỉ’ mặc áo sơmi. Được rồi, đi thay quần áo đi, thay xong trực tiếp đến phòng tôi.” Thế Huân lấy cái khăn lau trong tay Lộc Hàm ném qua một bên, kéo cậu đối diện với mặt mình, bỡn cợt cười cười nói hai câu liền buông Lộc Hàm ra, đi vào phòng ngủ.
Mân Thạc đi tán gái, Lộc Hàm ngồi ngốc ở đây cũng không có ý nghĩa gì, dù sao cũng là lần đầu tới quán bar, cậu đứng lên bắt đầu nhìn ngắm xung của Lộc Hàm qua đời khi cậu còn nhỏ, mẹ cậu không tái giá vì sợ cha dượng sẽ đối với cậu không tốt, cho nên hai người cứ như vậy nương tự vào nhau mà sống. Cũng may mẹ cậu có một công việc không tồi, nên cuộc sống trên dưới của mẹ con cũng coi như không gặp vấn đề gì lớn. Lộc Hàm rất hiểu chuyện, biết mẹ một mình nuôi mình thật không dễ dàng nên từ nhỏ đến lớn đều đặc biệt nghe lời. Khi còn bé, thời điểm các đứa trẻ khác vui chơi, cậu đều ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, giúp mẹ làm việc nhà. Lúc đã trưởng thành nhìn thấy những người đàn ông dùng tiền để tán gái, ăn chơi, Lộc Hàm lại mỗi tháng đều giao tiền lương ẫu thân giữ, còn bản thân chỉ giữ lại một chút ít để tiêu Hàm vẫn luôn làm ẫu thân thực yên tâm, chỉ duy nhất có một lo lắng là cậu đã ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa có người bạn gái chính thức nào. Tuy bề ngoài Lộc Hàm không thể tính là một người anh tuấn tiêu soái, nhưng dáng người cao trên dưới 1m8 thon gầy cân xứng, ngũ quan lại ôn nhu nên cũng có thể xưng là ngọc thụ lâm phong. Hơn nữa Lộc Hàm tính tình rất tốt, làm người nho nhã khiêm tốn, lại làm ở Xí nghiệp Ngô thị nổi danh, tiền lương cộng phúc lợi không thấp, tổng hợp lại cũng có thể xem là một người đàn ông có điều kiện là một người đàn ông tốt như vậy, được không ít phụ nữ theo đuổi, cũng có rất nhiều người giúp cậu giới thiệu quá bạn gái, nhưng cuối cùng đều không thành. Mắt thấy tuổi Lộc Hàm càng ngày càng lớn, Lộc mẫu lo lắng vô hoa truỵ lạc, ánh sáng chớp nhoáng làm mắt Lộc Hàm hoa cả lên, đang lúc cậu định thu hồi tầm mắt đi tìm Mân Thạc, thì một đạo thân ảnh thân quen ở một góc sáng sủa làm mắt cậu dừng lại.“Ngô tổng!!!” Lộc Hàm kêu lên một tiếng, cậu làm sao cũng không thể ngờ lần đầu tiên đến quán bar lại có thể gặp được người lãnh đạo cấp cao của Hàm nhìn đến Thế Huân ở góc kia vừa nốc xong một ly rượu, cứ y như là đang uống nước. Sau đó anh thế nhưng vứt cả cái ly, cầm chai rượu lên trực tiếp đổ vào miệng.“Ngô tổng, đừng uống nữa!” Lộc Hàm vội vàng chạy qua. Muốn đoạt lấy bình chai từ trong tay Thế Huân."Lâm, Lâm… anh không muốn chia tay… Đừng rời bỏ anh… Lâm… Không cần đi…” Thế Huân uống đến mông lung, thần trí dường như đã không còn rõ ràng. Lại ngộ nhận Lộc Hàm là Quan Lâm, nắm chặt tay Lộc Hàm, dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn Lâm!? Chia tay!? Nghe được những lời đứt quãng của Thế Huân, Lộc Hàm trong lòng “Lạc!” Một như chúng ta thường than thở, đàn ông tốt tại sao đều đã có bạn trai!? Mặc dù nguyên nhân làm người đàn ông tốt Lộc Hàm không có bạn gái không phải vì cậu có bạn trai, nhưng đại loại cũng không khác biệt lắm. Lộc Hàm thích đàn ông, hơn nữa cậu từ khi phát hiện điều này thì trước sau cũng chỉ thích qua một người, đáng buồn hơn đó lại là yêu thầm. Mà người làm cho Lộc Hàm thầm mến mấy chục năm chính là Ngô Thế nói Lộc Hàm tổng thể được xem là một người đàn ông tốt, thì Thế Huân tuyệt đối là một người đàn ông kiệt xuất. Khuôn mặt đẹp trai góc cạnh, dáng người có thể so sánh với huấn luyện viên thể dục, gia thế hiển hách, tài năng xuất chúng. Bề ngoài của Thế Huân có thể dùng từ hoàn hảo để hình Hàm trước khi đến Ngô thị làm việc đã biết Thế Huân. Đó là vào ngày khai giảng Đại học, Thế Huân thay mặt cho tân sinh viên lên phát biểu, lời nói khéo léo, dáng người tiêu soái, tư thế oai hùng làm cho phần đông những người đứng bên dưới trong đó có cả Lộc Hàm đều mê mụi nhìn lên, trong đầu lưu lại ấn tượng không thể nào phai cuộc sống đại học vài năm sau đó, Thế Huân liền trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trường, các hoạt động ngoại khóa đều không hề thiếu bóng dáng của anh, đến học bổng cuối năm cũng có tên anh trên đầu danh sách. Đại khái lúc ấy dù sao vẫn còn là sinh viên, nên Thế Huân không công khai thân phận là GAY của mình, thậm chí còn sắm vai một công tử ăn chơi, bên người luôn có người đẹp vờn quanh, thay bạn gái như thay Hàm những năm đó đều lặng lẽ nhìn mỹ nữ bên cạnh Thế Huân đổi tới đổi lui, biết rõ bản thân chẳng có chút hi vọng nào, vậy mà vẫn không quản được trái tim của mình, thậm chí có đôi khi cậu còn cố ý ở trên đường Thế Huân thường đi qua, để có thể liếc nhìn anh một cái. Chẳng qua chỉ là thoáng gặp, Lộc Hàm sẽ vẫn luôn ngóng nhìn bóng dáng càng ngày càng xa của Thế Huân, mà đối với Thế Huân, Lộc Hàm chỉ là một kẻ qua đường xa lại không hơn không kém.
hai con người một cuộc đời